La La không phải copywriter

access_time 9 months ago chat_bubble_outline 0 comments

La La không phải copywriter, cũng không làm bất cứ công việc gì liên quan đến TT-QC. Nhưng nó đang sống với một bà mẹ làm mấy cái trò rất dở hơi cám lợn đó.
Một hôm, nó thấy một chú rên rỉ với mẹ nó là: Tú ơi sao mày viết review trên phây tốt thế, phim tao xem chán ốm mà đọc review của mày xong thấy hay vãi, còn mấy thứ chả có gì đặc biệt mà mày kể lể enjoy quá đâm tao phải nghi ngờ sở thích gu ghiếc của chính bản thân mình, mấy thứ rất tầm thường thì mày thổi lên cứ như vàng ngọc của đời mà tao không phủ quyết được dù chỉ là một tí… vân vân… rồi là mày sống rất giản tiện nghèo nàn nhưng thế chó nào mấy đứa bạn phây tao cứ đinh ninh mày là víp sành điệu củ kiệu lắm ấy. Thế mà mày viết bài PR sản phẩm cho tao như cứt!!!
Thấy mẹ nó nghe thế chẳng tự ái gì mà lại thích chí cười khanh khách, La La lấy làm ngạc nhiên lắm. Nó cứ tròn xoe mắt nhìn mẹ, cái đầu nghiêng nghiêng, tai dựng đứng ra vẻ đặt câu hỏi: WHY, mom, người ta đang complain mà sao mẹ vui thế được???
La La bèn được mẹ nó giải thích cho là: Mẹ đã sống với chính mẹ từ 35 năm nay, từ khi còn là cái bào thai trong bụng bà ngoại con, thì mẹ phải hiểu bản thân mình đủ để PR cho mình kiểu gì cũng ô kê. Còn chú kia mất ăn mất ngủ với sản phẩm của chú ấy từ lúc nó là ý tưởng cho đến khi nó ra thị trường thật đấy, dưng mà chỉ mới đưa thông tin cho mẹ chưa đầy 48h, thậm chí còn chả buồn cho mẹ trải nghiệm sản phẩm hoặc nghe kĩ sư/nhà khoa học/nhà thiết kế/nhà sản xuất thuyết trình về sản phẩm đó, hoặc nghe đội bán hàng kể lể cu ti cụ tỉ các vấn đề dở khóc dở cười với khách hàng có thể mua cái đó… thì đến cụ tổ La La, chứ đừng nói đến mẹ La La, cũng chả viết nổi đúng ý của chú ấy đâu con ạ!
La La vẫn chưa hiểu lắm, nó thắc mắc tiếp: Nhưng mẹ PR cho con long lanh hết cả lên, mấy cô dì chú bác like rồi đòi gặp con, mà con mới ở với mẹ có vài tuần thôi…
Mẹ nó cười khà khà vuốt ve nó, đáp: À, vì con là con của mẹ, CỦA MẸ thì mẹ thích PR thế nào theo ý mẹ chả được, nên mẹ mới PR cho con đi vào lòng các cô dì chú bác rất tự nhiên được như thế con ạ. Chừng nào chú kia làm cho mẹ thấy cái của chú ấy cũng là của mẹ, và mẹ được tự nhiên PR theo ý mẹ – chứ không phải theo ý chú ấy hay sếp chú ấy – thì mẹ mới PR cho nó dễ dàng như PR cho con được.
La La có vẻ hiểu vấn đề rồi nhưng vẫn còn tí thắc mắc, nó vặn tiếp: Nhưng mấy cái phim dài có mấy chục phút thì sao mẹ xem 1 lần duy nhất xong cũng chém được ra cả tút PR dài dài cho các mẹ khác like đấy thôi!
Mẹ lại cười khà khà, vuốt vuốt ve ve nó, rồi mới đáp: Con ạ, đấy là món ăn tinh thần, xem đến hết bộ phim hay đọc hết cuốn truyện chính là sống trọn vẹn với mảnh đời các nhân vật chứ không thể tính theo đơn vị thời gian như khi ta trải nghiệm các thứ vật chất.
Thấy mẹ nói sang vấn đề hệ quy chiếu có vẻ phức tạp mệt đầu, La La bèn thôi không hỏi han nữa. Nó “meow” nhẹ một tiếng rồi chạy ra bát hạt ăn cho đẫy tễ và đi nằm. Đoạn, nó nhờ mẹ chúc các mẹ khác ngủ ngon, nhất là các mẹ làm nghề viết thời đại tên lửa khách nào cũng ép deadline như ăn cướp.
Vâng, chúc các mẹ ngủ ngon và khởi đầu tuần mới thật xịn ạ! 🙂
(trích truyện kể lúc nửa đêm hơi bị hư cấu vì complain của chú kia là lâu rồi, khi La La về ở với mẹ thì mẹ đã ngồi ghế in-house suốt ngày bạc mặt làm plan chứ thời gian đếch đâu mà nhận viết bài PR dạo – nhưng được cái ảnh ọt minh họa là thật các mẹ ạ, La La là mèo thật, không phải mèo hư cấu ạ)

content_copyCategorized under

About author

No Comments

comment No comments yet

You can be first to leave a comment

Submit an answer

info_outline

Your data will be safe!

Your e-mail address will not be published. Also other data will not be shared with third person.