Ngày xưa …Có một câu bé nọ đang ngồi trên một đỉnh núi cao nhìn cảnh mặt trời lặng

access_time 2 years ago chat_bubble_outline 0 comments

Ngày xưa …Có một câu bé nọ đang ngồi trên một đỉnh núi cao nhìn cảnh mặt trời lặng .
Khi ánh mặt trời dần dần khuất đi , thì bổng nhiên câu bé đó lại bậc khóc . Trong lúc cậu bé đó khóc thì Bổng nhiên có một Vị Đại Sư xuất hiện ngan qua … Thấy vậy vị đại sư đó liền ngỏ lời ra Hỏi “ Tại Sao Con Khóc “
Cậu bé đó trả lời : Nhìn Thấy cảnh mặt trời lặng vô cùng xinh đẹp , nhưng mà bấc luận thế nào con cũng không giữ lại nó được , cho Nên cảm thấy nuối tiếc mới bật khóc .
Khi nghe câu bé nói xong vị ĐẠI SƯ đó liền vỗ vai cậu bé vừa cười vừa nói
ĐÃ BIẾT LÀ GIỮU KHÔNG ĐƯỢC MÀ TẠI SAO PHẢI ĐÒI HỎI
– VỊ đại sư tặng cho câu bé 3 câu thơ
– CHữ tài việt dưới chữ tài
– Bao nhiêu cảm hứng bây nhiêu buồn
– ĐỨc từng đoạn ruột bởi giọc lệ tương tư
– Nói xong vị đại sư biết mất và câu bé đó mới Tỉnh Ngộ

content_copyCategorized under

About author

No Comments

comment No comments yet

You can be first to leave a comment

Submit an answer

info_outline

Your data will be safe!

Your e-mail address will not be published. Also other data will not be shared with third person.