Hạc xưa

access_time 4 years ago chat_bubble_outline 34 comments

Hạc xưa.
Đi ăn sáng gặp người cũ, cái đứa hồi xưa mình từng thích mê thích mệt. Nàng đi cùng chồng. Chồng nàng nếu gặp nơi khác mình có thể sẽ gọi bằng chú. Sau khi kêu bát bún Huế tú hụ cùng đĩa quẩy, nàng bắt đầu lùa.
Phải gọi là lùa. Từng cọng bún thun thút như trôi vào cái động không đáy. Cứ lùa ba lùa nàng lại nhón tay lấy một cái quẩy, nhúng qua vào bát bún rồi đưa lên cái động không đáy, nhoằng cái chiếc quẩy biến mất tăm.
Mình ngồi bàn trong như anh hùng núp vì sợ nàng nhận ra. Lâu không gặp, trông nàng khác trước nhiều quá. Ngày xưa nhớ có lần vào quán nước, mình ngồi say mê xem nàng vừa tí tách cắn hạt dưa vừa xếp vỏ lại thành hình con gì đó rất ngộ. Mình hỏi con gì, nàng bẽn lẽn nói hạc, mặc dù rất giống con gà mái. Khi thích nhau, con gì cũng thành con hạc hết kể cả con lợn.
Ăn xong đứng lên len lén trả tiền. Ra chỗ để xe, nghe giọng nàng lảnh lót ngân lên như khúc tráng ca tiễn biệt:
“Cho chị thêm miếng tiết luộc nha!”
Nàng ơi là nàng, hạc xưa bay đâu mất rồi nàng ơi?

content_copyCategorized under

About author

34 Comments

comment No comments yet

You can be first to leave a comment

Submit an answer

<