PHỤ NỮ VÀ TÌNH YÊU

access_time 2 years ago chat_bubble_outline 17 comments

PHỤ NỮ VÀ TÌNH YÊU.
Hãy là người phụ nữ sáng trọng với đôi gang tay len nữ.
Năm tôi hai mươi, các bạn méc cô giáo con T hắn có bồ. Biết cô trả lời sao không? Hắn có bồ là chuyện thường, không có mới bịnh…. Bạn tôi cụt hứng.
Năm tôi bốn mươi, con cháu báo tin lấy chồng, tôi hỏi hắn có yêu không mà lấy? Hắn nói dạ, con cũng không biết nữa… Tôi làm cho hắn một trận, rồi kêu mẹ hắn ra dũa tại sao chị không bày cho hắn biết yêu?
Người ta nói: Yêu là khổ, không yêu là lỗ… thà khổ hơn lỗ…
Tại sao ư? Tại vì tình yêu như một phép màu kỳ diệu, làm cho con người đang yêu ngây ngất mê say… làm cho mọi thứ chung quanh chẳng có nghĩa gì… Bởi vậy khi bất ngờ nhìn ai đó đang yêu trên khuôn mặt họ lạ lắm, nụ cười cũng lạ lắm… y như bông hoa được tưới nước thần kỳ….
Người xưa nói trâu đi tìm cột chớ ai đời cột đi tìm trâu. Chính bởi tại cái quan niệm này mà nhiều cô gái yêu mà không dám tỏ bày sợ người chê sổ sàng: con gái như thể hàng săng, muốn bán thì muốn chơ biết noái răng mà mời… Rồi ngày trôi qua tháng trôi qua… may thì được có tấm chồng tử tế, được làm vợ làm mẹ… Còn không thì cứ mãi ngồi bên song cửa đếm lá thu rơi….
Ai đó đã từng được người đàn ông của mình yêu say đắm thiết tha mới thấy niềm hạnh phúc kia nó ngọt ngào màu nhiệm đắm đuối thế nào… Dẫu biết tình yêu như một giọt sương mong manh dễ vỡ hay bông hoa hồng có gai đâm chảy máu… cũng nên một lần được yêu để biết thế nào là cuộc đời…
Cũng với suy nghĩ này, nhiều năm trước tt LBB tôi đã kể một câu chuyện tưởng tượng bằng thơ để cám ơn chút tình muộn màng có khổ đau và có đắm say. Bài thơ: LỮ KHÁCH CUỐI THU… có lẽ nhiều bạn tt đã thuộc bởi vì nó đã được một bạn phổ nhạc. tt xin chép lại nhân ngày 8/3 năm nay để thân tặng bạn bè.
LỮ KHÁCH CUỐI THU
Phiên chợ cuối thu…. Chiều… Vãng khách
Chị bán hàng ra đóng cửa TIM
Dốc cạn túi TÌNH thong thả đếm
Ai nợ? Ai vay? Ai nhớ? Quên?
Được gì? Thôi vậy… Đành quên hết
Mơ về một giấc thật bình yên
Xoã mớ tóc mềm trên gối chiếc
Nhớ chi mà nhoẻn miệng cười hiền.
Lữ khách dừng chân trước quán đêm
Cơ hồ như đã rất thân quen
Gõ nhẹ tay lên bờ dĩ vãng
Cánh cửa vào tim hé dịu dàng…
Cạn chén nồng say dưới ánh trăng
Trải lòng ra tính chuyện trăm năm
Mất hết nửa đời ôm bóng lạnh
Tháng ngày còn lại đủ ấm chăng?
Niềm vui như chút nắng mùa đông
Vừa mới hừng lên đã bão giông
Nghiệt tình xé nát cơn tình mộng
Quán vắng từ nay khép lạnh lùng
Ngày ngày thơ thẩn ngóng bên song
Lữ khách có còn qua nữa không
Lá vàng rụng xuống bao nhiêu bận
Sương bạc tô trên tóc má hồng…
Chị đã không còn mong ngóng nữa
Chẳng giận hờn ai đến vội đi
Có duyên không nợ thôi đành chịu
Vừa gần đã biết lúc chia ly
Cảm ơn chút nắng vờn trên cửa
Vầng trăng mỏng mảnh lúc tàn đêm
Một chút xanh thừa trên lá úa
Hai mùa thu và một trái tim….
Mọi người xem thêm thông tin tại: www.khamphamiendatmoi.com/news/detail/25-mu-bao-hiem-tot-nhat-danh-gia-va-huong-dan-chi-tiet-p4-1882.html

content_copyCategorized under

About author

17 Comments

comment No comments yet

You can be first to leave a comment

Submit an answer

info_outline

Your data will be safe!

Your e-mail address will not be published. Also other data will not be shared with third person.